Ticker

6/recent/ticker-posts

Ad Code

Responsive Advertisement

Tôi Chẳng Thể Rời Bỏ Được Người Phụ Nữ Này

 Tôi Chẳng Thể Rời Bỏ Được Người Phụ Nữ Này


An, sinh viên năm cuối khoa kiến trúc, tìm được một chỗ trọ đặc biệt sau khi bạn cùng phòng chuyển đi đột ngột. Căn biệt thự cổ kiểu Pháp trên đường Trần Quang Diệu, với tầng hai được cho thuê riêng biệt, đầy đủ tiện nghi, giá rẻ một cách đáng ngờ.

Chủ nhà là một phụ nữ tên Dung – ngoài ba mươi, sắc sảo, cuốn hút, và khác thường. Ngay lần đầu gặp, An đã bị mê hoặc. Mái tóc đen dài, làn da trắng không tì vết, ánh mắt lạnh và đôi môi luôn như mỉm cười – không ai đoán được cô đang nghĩ gì.

“Tôi chỉ cho nam thuê. Nữ phiền lắm.” – cô nói, đôi mắt quét một lượt từ đầu tới chân cậu. “Cậu đủ yên lặng và sạch sẽ chứ?”

“Dạ... em nghĩ vậy.” – An đáp, hơi mất bình tĩnh.

“Vậy thì được. Có một quy tắc duy nhất: tầng một là không gian riêng của tôi. Đừng tự tiện xuống nếu tôi không gọi.”

Từ ngày dọn vào, An bắt đầu nhận ra có điều gì đó không bình thường. Mỗi đêm khuya, dưới tầng một luôn có tiếng nhạc jazz vang lên khe khẽ – rồi im bặt vào lúc ba giờ sáng.

Cô Dung thường mặc áo choàng lụa đen, ngồi đọc sách hoặc hút thuốc ngoài ban công. Thi thoảng, cô mời An xuống ăn tối – bữa ăn nấu tinh tế đến mức cậu không tin mình đang sống ở Việt Nam. Sau ly vang đỏ, ánh mắt cô trở nên khác lạ.

Một đêm, sau cơn mưa đầu mùa, cô nói:

“Cậu có thích cảm giác mất kiểm soát không, An?”

An không hiểu. Nhưng vài phút sau, trong phòng khách tầng một, cậu hiểu.

Mối quan hệ giữa họ không giống yêu đương. Không ràng buộc, không hứa hẹn. Nhưng mỗi đêm, An lại nhận được tin nhắn ngắn gọn: Xuống.

Những cuộc ân ái dữ dội, đầy đam mê và lạ lẫm, khiến An trở thành một con người khác. Cậu không còn biết mình là ai ngoài cái tên cô thường gọi mỗi lần thì thầm bên tai: "Cậu sinh viên ngoan của tôi."

Dung không hỏi về quá khứ của An, cũng không kể về mình. Nhưng cậu nghe hàng xóm đồn rằng cô đã từng có chồng, một doanh nhân giàu có chết vì tai nạn xe hơi ngay trước cửa biệt thự. Không ai dám chắc là tai nạn.

Một buổi tối, An về trễ. Đèn tầng một không sáng. Cậu gửi tin nhắn, không ai trả lời. Lạ lùng hơn, cửa chính để hé.

Cậu bước xuống. Căn phòng khách tối đen, nhưng mùi nước hoa vẫn còn vương lại – thứ hương nồng nàn quen thuộc. Ở giữa bàn, là một phong bì:

“Khi cậu đọc được dòng này, tôi đã đi rồi. Đừng tìm tôi. Tôi không thuộc về một ai. Nhất là những người chưa biết mình là ai.”

– Dung.

Căn nhà được rao bán vài tuần sau đó. Người mua nói tầng một trống không, không để lại đồ đạc gì.

An rời đi trong lặng lẽ. Cậu chưa từng kể cho ai về những đêm dưới tầng một, về người phụ nữ bí ẩn sống như một bóng ma, để lại dấu vết không phải trên da thịt – mà trong tâm trí.

Dù có đi bao xa, An vẫn nhớ câu cuối cùng cô thì thầm bên tai:

“Đàn ông trưởng thành không phải bằng tuổi tác… mà bằng những gì anh ta dám giữ bí mật.”

Sài Gòn tháng Bảy. Mưa lất phất trên mặt đường. An – giờ là kiến trúc sư tại một công ty có tiếng – bước vào quán bar quen ở quận 1 sau một ngày dài. Cậu gọi ly whisky, định ngồi lặng một chút.

Và rồi… cậu thấy cô.

Dung ngồi ở quầy bar, váy lụa đen, tóc uốn nhẹ, ly martini trên tay. Nhìn cô không khác gì một vệt khói mỏng, đẹp, ma mị và xa cách. Cậu bước đến, không suy nghĩ.

“Chị vẫn uống martini à?” – An hỏi, giọng khẽ.

Dung không quay đầu. Nhưng cậu thấy khóe môi cô cong lên nhẹ.

“Và cậu vẫn nhớ.” – cô nói.

Chỉ một câu. Một cái nhìn. Không cần hỏi han, không cần giải thích. Cậu biết, và cô biết – như một mật mã không lời – họ thuộc về nhau, từ lâu rồi.

Đêm ấy, họ không về nhà ai. Họ thuê một phòng ở khách sạn boutique gần đó. Căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng dịu, mùi thơm gỗ sồi từ bàn trang điểm, và tiếng mưa rơi ngoài cửa kính.

An ngồi xuống giường, nhìn Dung tháo từng chiếc khuy áo. Không vội vã. Không khiêu khích. Chỉ là sự hiện diện thuần túy của người phụ nữ biết rõ bản thân muốn gì – và biết cách khiến người đối diện không dứt ra được.

Khi cô tiến lại gần, áp lòng bàn tay lên ngực cậu, thì mọi từ ngữ đều tan biến. Giữa họ không còn là sự hấp dẫn đơn thuần, mà là khao khát tồn tại nơi tận cùng bản năng – nguyên thủy và trọn vẹn.

Dung không cần nói "hãy làm tình với tôi", và An không cần hỏi "chị muốn gì". Mỗi lần chạm, mỗi nhịp thở, là lời hồi đáp.

Từ đó, họ gặp nhau thường xuyên. Không có định nghĩa gì cho mối quan hệ này. Không ràng buộc, không danh phận – chỉ là những đêm dài, đầy hơi thở và tiếng rên xiết trong căn hộ cao tầng hoặc nhà nghỉ bên sông.

Dung như một chất gây nghiện. Cô không bao giờ giống nhau trong hai lần gần gũi. Có đêm cô dịu dàng, như đang yêu lần đầu. Có đêm cô dữ dội, nắm lấy cậu như một cơn bão không lối thoát. An không chỉ thỏa mãn dục vọng – cậu được cảm thấy sống.

Có lúc Dung nằm trong vòng tay An, thì thầm:
“Cậu có biết không? Tôi không cần tình yêu. Tôi cần người biết lắng nghe cơ thể tôi muốn gì. Và cậu… làm được.”

An không rõ điều gì níu giữ cậu. Phải chăng là sự khao khát? Hay vì lần đầu tiên, cậu cảm thấy mình là một người đàn ông thực thụ?

Dù ngoài kia có bao nhiêu người phụ nữ đi qua, Dung vẫn là nơi duy nhất khiến cậu quỳ xuống trong lòng – không phải vì phục tùng, mà vì bị cuốn vào một thế giới không có lối ra.

Một đêm, sau cuộc ân ái kéo dài, Dung quay lưng lại, châm thuốc.

“Tôi sẽ rời Sài Gòn. Sắp thôi.”

An im lặng.

“Lần này không có thư.” – cô nói, nở nụ cười thoáng buồn. “Chỉ có một lần cuối.”

Cậu nhìn cô. Không nói gì. Bởi vì cậu biết – cũng như lần đầu gặp – không ai có thể giữ được một cơn gió.

An không còn là cậu sinh viên năm xưa. Giờ đây, anh là kiến trúc sư chính cho một tập đoàn bất động sản lớn, thường xuyên phải dự các buổi networking hay tiệc rượu giới thượng lưu.

Một đêm, tại một quán bar rooftop lộng gió trên tầng 20 khách sạn cao cấp, anh đang trò chuyện với đối tác thì thấy một cảnh tượng khiến tim mình đập lệch một nhịp.

Một nhóm đàn ông đang vây quanh một người phụ nữ – người khiến không gian xung quanh trở nên mờ nhạt: Dung.

Vẫn ánh mắt ấy, thần thái ấy, dù gầy hơn một chút, mệt mỏi hơn một chút. Nhưng vẻ đẹp sắc sảo và lạnh lùng của cô vẫn khiến người khác dè chừng – trừ những kẻ say xỉn.

An bước tới, không cần nghĩ.

“Cô ấy đi cùng tôi.” – anh nói, giọng bình thản nhưng dứt khoát. Một tay khoác nhẹ lên vai Dung.

Cô ngẩng lên, ánh mắt và nụ cười dường như đã chờ sẵn anh từ lâu.

Họ ngồi ở một bàn khuất, nơi tiếng nhạc nhẹ nhàng hơn và gió mát hơn. Ly rượu đỏ chạm môi cô rất khẽ, như mọi thứ cô làm – khéo léo, kín đáo nhưng đầy tính kiểm soát.

“Chị ổn không?” – An hỏi, sau một lúc im lặng.

Dung nhìn anh. “Ổn là gì? Là không chết à? Vậy thì… chắc ổn.”

Rồi cô kể – không nhiều, chỉ những lát cắt rời rạc. Sau khi rời Sài Gòn, cô sống ở Đà Lạt một thời gian, làm quản lý một khu nghỉ dưỡng, rồi lại chuyển về Hà Nội mở một tiệm sách cafe. Có đàn ông đến, rồi đi. Không ai ở lại.

“Vì họ chỉ muốn ngủ với tôi. Không muốn hiểu tôi.” – cô nói, xoay nhẹ ly rượu. “Còn cậu… lại làm cả hai.”

An không đáp. Chỉ nhìn cô, ánh nhìn của một người đàn ông đã từng đi qua những nơi tối tăm nhất trong lòng một người phụ nữ – và vẫn tình nguyện quay lại.

Đêm đó, họ về nhà An.

Không có vội vàng. Không có bốc đồng. Mọi cử chỉ đều chậm rãi, nhưng dữ dội trong chiều sâu cảm xúc. Dung bước vào căn hộ của anh như thể cô luôn thuộc về nơi đó. Không cần xin phép. Không cần giải thích.

Khi họ gần nhau, không có gì khác tồn tại ngoài hai cơ thể – và thứ năng lượng lạ kỳ luôn kéo họ về phía nhau như lực hấp dẫn.

Cô thì thầm khi nằm nghiêng trong vòng tay anh:

“Nhu cầu của tôi rất cao. Chỉ khi cậu thỏa mãn đầy đủ cho tôi, cậu mới có thể giữ mãi tôi bên mình.”

An bật cười, nụ cười của một người biết rõ điều mình đối mặt – và không sợ.

“Vậy thì tôi sẽ không để chị rời đi thêm lần nào nữa.”

Anh cúi xuống, hôn khẽ lên môi cô – rồi thêm lần nữa, rồi không dừng lại.

Họ sống bên nhau như hai kẻ nghiện nhau – không phải nghiện thể xác, mà nghiện sự hiện diện. Buổi sáng, cô đọc sách còn anh vẽ bản thiết kế bên ly cà phê. Buổi tối, họ ngồi nghe nhạc, im lặng hàng giờ. Đêm đến, là những tiếng thở dài không dứt, là sự lặp lại của một điệu nhạc mà chỉ hai người hiểu.

Dung không còn là cơn gió hoang. Cô chọn ở lại – không phải vì đã mệt, mà vì đã tìm được nơi để dừng lại mà vẫn là chính mình.

Có lần, khi trời mưa lớn, cô nằm cuộn trong chăn, giọng khàn khàn:

“Tôi chưa từng tin sẽ có một người đàn ông khiến tôi muốn ở lại. Nhưng cậu… khiến tôi nghĩ sai.”

An nhìn cô, ánh mắt không còn ngây ngô như năm nào. Anh cúi xuống, thì thầm bên tai cô:

“Sai rồi thì để tôi chịu trách nhiệm.”

Đêm đó, họ yêu nhau như lần đầu tiên – nhưng với trái tim đã trưởng thành và biết rõ: đôi khi, sự thỏa mãn không chỉ nằm ở thể xác, mà là ở chỗ ta được cần, được hiểu, và được ở lại.



Post a Comment

0 Comments