Cái Kết Không Ngờ Cho Người Đàn Bà Thích "Săn Trai"
Ly không đẹp kiểu dễ yêu. Cô đẹp như một cú tát giữa đêm — choáng váng, bất ngờ, khó quên. Váy ôm, môi đỏ, ánh nhìn lạnh và thẳng như kim. Cô không cần phải bắt chuyện. Người ta sẽ tìm cách đến gần, dù chưa biết lý do.
Mỗi đêm, Ly đến bar một mình. Và chưa bao giờ rời đi một mình.
Cô là kẻ săn mồi — điều đó không cần phải giấu. Đàn ông bước vào cuộc chơi của cô với nụ cười háo hức, và ra khỏi đó với cái tên đã bị xóa trong điện thoại cô trước cả khi bình minh lên.
Không ai được phép ở lại. Không ai đủ đặc biệt. Cho đến một đêm thứ Sáu, khi Ly bước vào bar như mọi lần, và hắn — người đàn ông duy nhất trong phòng không nhìn cô — đã khiến mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Hắn ngồi ở quầy, áo sơ mi trắng, cổ tay xăm một dòng chữ Nhật. Gọi whisky. Không đá.
Ly cất lời trước, như một phản xạ:
— Em tưởng những người như anh tuyệt chủng rồi.
Hắn quay sang, ánh mắt sâu như bóng tối trong ly rượu:
— Còn em, em nghĩ mình là ai trong cuộc chơi này?
Ly cứng họng. Thứ cảm giác xa lạ nhen lên trong lồng ngực — không phải thèm muốn, mà là... bị lật bài.
Đêm đó, họ không vội. Không ai lao vào ai. Họ uống rượu, nói những câu không cần quyến rũ, kể vài thứ không ai khác từng được nghe. Ly kể về lần cuối cùng cô yêu. Hắn kể về việc bỏ nghề kiến trúc vì không còn tin vào “điểm tựa bền vững.” Cả hai đều cười — nhẹ, mỏi, như người đã đi quá lâu trong cô đơn mà không còn biết quay đầu.
Khi trời gần sáng, Ly hỏi tên hắn.
Hắn lắc đầu. “Tên có quan trọng không nếu mai em lại xóa đi?”
Thế mà sáng hôm sau, Ly không xóa. Cô nhìn số hắn trong danh bạ, lướt qua, rồi tắt màn hình. Một hành động nhỏ thôi — nhưng đủ để mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Họ gặp nhau nhiều hơn. Không ai nhắc đến từ "yêu". Nhưng Ly không còn đến bar nữa. Những đêm của cô chuyển thành những chiều cà phê, những bữa ăn đơn giản, những buổi ngồi nghe nhạc cạnh người đàn ông ấy — không tên, không lời hứa, nhưng thật.
Đến khi hắn biến mất.
Không tin nhắn. Không lời chào. Không một dấu vết.
Ly trở lại căn hộ của mình, như thể chưa từng có ai đi ngang qua đó. Nhưng mọi thứ không còn giống trước. Cô nằm dài trên sofa, mở một đoạn nhạc hắn từng nghe, và chợt nhớ hình xăm trên cổ tay hắn. May thay, cô đã chụp lại. Một nét chữ Nhật giản dị.
Cô gửi bức ảnh cho một người bạn ở Tokyo. Tin nhắn phản hồi:
“Chia ly không phải là kết thúc. Chỉ là một khởi đầu khác.”
Câu nói đó đánh thức một phần nào đó trong Ly mà lâu nay cô vùi lấp — phần người, phần thật. Không phải phần đàn bà quyến rũ, không phải kẻ thống trị trong những đêm ướt mồ hôi. Mà là người con gái từng ngồi một mình giữa đêm, ước có ai đó nhìn thấy cô mà không cần cô diễn gì cả.
Vài tuần sau, Ly đến Nhật. Không phải để tìm hắn — mà để tìm hiểu xem tại sao trái tim cô lại không thể trở lại như cũ.
Cô ghé qua Kyoto, những tiệm sách nhỏ, quán cà phê nghệ thuật, những nơi hắn có thể ghé qua nếu còn vẽ. Và trong một chiều mưa lất phất, khi cô ngồi một mình gọi whisky không đá, hắn bước đến từ phía sau.
— Anh không nghĩ em sẽ nhớ cách anh uống rượu.
— Anh tưởng em sẽ quên sao?
Họ không ôm nhau. Không chạy tới. Chỉ ngồi xuống, im lặng. Hai ly whisky đặt giữa họ như một khoảng cách an toàn của những người từng lạc nhau, và vẫn còn đủ can đảm để ngồi lại.
Hắn nói:
— Anh không bỏ đi vì chán em. Anh bỏ đi vì anh sợ giữ em lại.
— Anh nghĩ em cần ai đó bỏ đi à?
— Không. Anh nghĩ em cần ai đó để em quyết định ở lại.
Ba tháng sau, Ly chuyển đến Osaka. Căn gác nhỏ, đầy sách, đầy bản vẽ và thói quen kỳ quặc. Họ sống cùng nhau — không êm đềm. Có cả mâu thuẫn, im lặng, những đêm lạnh và những cái nhìn không lời.
Một lần cãi nhau dữ dội, cô gào lên:
— Anh sẽ bỏ em nữa đúng không?
Hắn nhìn cô, mệt mỏi:
— Nếu em đẩy anh đi, anh sẽ không níu.
Đêm đó, Ly khóc. Lần đầu tiên, không vì sợ bị bỏ rơi, mà vì hiểu: giữ một người không phải bằng thân thể, mà bằng sự can đảm để tin rằng người đó đáng để mình không trốn nữa.
Hai năm sau, họ vẫn không cưới.
Không nhẫn. Không hình cưới.
Chỉ có một hình xăm mới trên cổ tay Ly:
“Ở lại, dù có thể đi”
Hắn thiết kế. Cô chọn vị trí.
Và lần đầu tiên trong đời, Ly không còn là kẻ săn mồi.
Cô chỉ là một người — bình thường, yếu đuối, và yêu ai đó bằng bản thể thật nhất của mình.




0 Comments