Ticker

6/recent/ticker-posts

Ad Code

Responsive Advertisement

Tàn Tro Sau Lưng Em

Tàn Tro Sau Lưng Em


Linh ngồi một mình trong quán bar “Nox” trên đường Nguyễn Huệ. Quán đông nhưng cô thấy trống.
Âm nhạc vang như từ một thế giới khác.
Chiếc váy đỏ rượu khẽ ôm lấy thân hình mảnh khảnh của cô – thứ mà cô từng chọn để đi ăn sinh nhật mẹ Khải, nhưng cuối cùng không bao giờ có dịp mặc.

Một người đàn ông tiến đến, mang vẻ hào nhoáng:
— Em ngồi một mình à?
— Em quen thế rồi.
Cô không nhìn anh. Nhưng ánh mắt như một cánh cửa khép hờ. Và anh bước vào.
Một năm trước, Linh 27 tuổi, làm thiết kế nội thất, hiền lành và tử tế.
Cô yêu Khải – 33 tuổi, trưởng nhóm phát triển ứng dụng tại một công ty startup. Anh có nụ cười nghiêng nghiêng như nắng tháng ba, và cách chạm tay khiến người ta thấy yên bình.

Tình yêu của họ kéo dài gần 5 năm.
Mọi người xung quanh đều nghĩ họ sẽ cưới. Gia đình hai bên đã gặp nhau vài lần. Mẹ Linh quý Khải như con rể.
Anh thường nói:
— Chờ anh ổn định dự án này, xong rồi mình cưới.
Cô tin. Không nghi ngờ gì.

Họ có một căn phòng nhỏ ở quận 2, dùng làm nơi hẹn hò mỗi cuối tuần. Bên cửa sổ là chậu lavender cô tự tay chăm, còn trong bếp là bộ ấm trà Nhật mà anh mua từ Đà Lạt về.

Thứ bảy. Trời nắng vàng và trong. Linh quyết định ghé căn hộ bất ngờ, mang theo bánh tiramisu cô tự làm.
Cô mở khóa bằng mật mã anh đã đưa từ lâu.
Bên trong, rèm kéo hờ. Tiếng cười phát ra từ phòng ngủ. Linh chết lặng.

Cô bước vào như kẻ mộng du.
Và hình ảnh cô thấy, mãi mãi khắc sâu vào ký ức:

Trên giường, Khải đang ôm một người phụ nữ không mặc gì ngoài áo sơ mi của anh. Cô gái ấy trẻ hơn, gương mặt trang điểm đậm, tóc ngắn thời thượng.
Khi thấy Linh, cô ta chỉ khẽ nhướng mày, như thể: “Ồ, đến lượt chị rồi à?”

Khải hoảng hốt, kéo chăn che thân thể:
— Linh! Không phải như em nghĩ...
— Vậy em đang nghĩ gì?

Linh đứng lặng một phút, nhìn Khải, rồi quay sang nhìn người con gái kia.
— Em là gì của anh ấy?
Cô gái thản nhiên:
— Em là người mà anh ấy gọi là "ánh sáng mới".
— Còn tôi... là bóng tối cũ?
— Có lẽ thế. Anh ấy chọn em.

Khải bước tới, định cầm tay Linh:
— Linh, nghe anh giải thích... Anh vẫn yêu em. Chỉ là... anh thấy chúng ta quá cũ kỹ... em không còn khiến anh hứng thú như trước...

Linh cười, mắt ráo hoảnh:
— Cũ kỹ à? 5 năm, anh gọi là cũ kỹ?
— Anh xin lỗi. Anh không định làm em tổn thương...

Cô bỏ đi, để lại hộp bánh đặt ngay giữa nền gạch, bức tường tím phía sau như máu đông lại.
Hộp bánh tan chảy trong cái nóng tháng tư.
Giống trái tim cô – vụn ra, dính nhớp, không còn nguyên vẹn.

Ba tháng sau, Linh không còn là Linh của ngày trước.

Cô nghỉ việc. Bán chiếc Vespa màu trắng. Thuê một căn hộ nhỏ ở quận 4, nơi không ai quen cô.
Ban ngày, cô làm tự do – thiết kế nhà hàng, quán cà phê.
Ban đêm, cô xuất hiện trong những quán bar khác nhau, như một chiếc bóng quyến rũ và lạnh lùng.

Người đàn ông đầu tiên sau Khải là Vinh – một kiến trúc sư đã ly dị, gặp cô trong quán bar The Alley.
Anh bảo cô có ánh mắt giống người cũ của anh.
Họ lên phòng, xong rồi chia tay không cần tên.

Người thứ hai là Hải – bartender trong một sự kiện công ty.
Họ không nói nhiều.
Chỉ là những cái chạm nóng bỏng và sự im lặng sau đó.

Người thứ ba... thứ tư... rồi cô không đếm nữa.
Họ đến, thỏa mãn cô, rồi rời đi.
Không ai giữ cô lại. Cũng chẳng ai khiến cô muốn ở lại.

Một tối mưa rào.
Linh ngồi trong taxi, bên cạnh là Tuấn – một doanh nhân có vợ, vừa từ khách sạn bước ra.
Anh ta hỏi:
— Em có bao giờ thấy cô đơn không?
Cô đáp:
— Tôi chết bên trong lâu rồi. Cô đơn là một đặc quyền mà người sống mới cảm được.

Tuấn im lặng. Còn cô, nhìn mưa đập lên kính, nghĩ đến căn phòng cũ với chậu lavender đã héo.

Một chiều, Linh bước vào quán cafe, tình cờ nhìn thấy Khải.
Anh đang ngồi cùng người phụ nữ trong căn phòng năm ấy – giờ bụng cô ta to lùm lùm.
Khải thấy Linh, ánh mắt đầy áy náy. Anh định đứng dậy.

Cô giơ tay, ra hiệu:
— Đừng. Em không còn quen anh nữa.

Cô gọi một ly latte, ngồi xa.
Và lần đầu tiên, cô khóc – không vì Khải.
Mà vì cô gái từng mơ được làm vợ, giờ đã không còn trong gương nữa.

Từ hôm đó, Linh dừng lại.
Cô không đi bar nữa.
Cô nhận nuôi một chú chó nhỏ tên là Cốm.
Cô tập yoga, học làm bánh trở lại.
Mỗi sáng, cô tự pha cà phê và mở cửa sổ cho nắng tràn vào.

Cô không mong tình yêu.
Cô chỉ mong trở lại làm bạn với chính mình – người phụ nữ đã từng yêu bằng cả trái tim, và giờ học cách ôm lấy trái tim đó, dù nó đã sẹo đầy.

Linh gặp anh vào một sáng chủ nhật bình thường như mọi sáng khác.
Cô đến quán Lọ Lem’s Cafe ở quận 1 – nơi có góc ngồi sát cửa sổ và cây đàn piano cũ.

Cô đang đọc sách, thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

— Xin lỗi, chỗ này có ai ngồi chưa?

Cô ngẩng lên, thấy một người đàn ông khoảng ngoài 30, cao ráo, gương mặt có chút trầm tư nhưng dịu dàng. Anh mặc sơ mi xám, tay cầm ly cappuccino. Cô lắc đầu.

— Anh cứ ngồi.

Họ không nói chuyện nhiều. Nhưng khi cô đứng dậy rời đi, anh chợt gọi:
— Em bỏ quên điện thoại.

— Cảm ơn.
— Nếu hôm khác em quay lại đây, anh sẽ trả em một ly cà phê – vì ly hôm nay anh được ngồi cạnh một người trông có vẻ buồn, nhưng rất yên.

Cô cười.
Đã lâu rồi, cô mới cười thật lòng với một người đàn ông.

Tên anh là An. Anh là kỹ sư xây dựng, vừa từ Singapore về nước sau nhiều năm. Là kiểu người không phô trương, không hỏi quá sâu, không chạm vào nỗi đau nếu người khác không muốn kể.

Linh và An bắt đầu bằng những lần vô tình gặp lại. Rồi đến những lần chủ động hẹn nhau đi uống cà phê, dạo quanh hồ con rùa, và ngồi xem phim ở rạp chiếu cũ.

Không có bàn tay nào vội vàng chạm vào eo cô.
Không có ánh mắt nào lột bỏ cô như từng là món hàng trong những đêm cũ.

Chỉ có sự kiên nhẫn.

Và chính điều đó khiến Linh bất an.

— Anh không tò mò gì về em à? – cô hỏi một lần khi họ ngồi bên nhau sau cơn mưa.
— Có chứ. Nhưng anh không muốn em kể khi chưa sẵn sàng. Ai cũng có vết sẹo. Anh không muốn là người gỡ băng gạc bằng vội vã.

Linh nhìn anh. Trong lòng cô, một cánh cửa mở hé.

Lần đầu tiên họ ngủ cùng nhau là một đêm thứ Bảy.
Không phải ở khách sạn. Mà ở căn hộ nhỏ của cô – nơi từng là nơi cô giấu mọi nỗi đau.

An không vồ vập. Anh chạm vào cô như người ta nâng niu thứ gì dễ vỡ.
Không phải chỉ để thỏa mãn dục vọng. Mà để xoa dịu một cơ thể từng chịu đựng quá nhiều lạnh lẽo giả danh ân ái.

Cô khóc khi anh hôn lên lưng mình.
Anh dừng lại. Nhìn cô.
— Em sợ à?
— Không. Em chỉ không nghĩ mình còn có thể cảm nhận điều gì nữa.
— Anh không cần em hoàn hảo. Anh chỉ muốn em cảm thấy được giữ lại.

Đêm đó, cô ngủ trong vòng tay anh. Không mộng mị. Không trống rỗng.

Một ngày, Linh kể cho An nghe về Khải. Về Vy. Về những đêm cô trôi nổi, những lần cô cảm thấy mình đáng bị vứt đi.

An không ngắt lời, không đưa ra lời khuyên, không hỏi “tại sao em lại như thế”.

Anh chỉ nắm tay cô thật chặt:
— Em không tệ. Em chỉ từng tin nhầm người và đau quá nhiều. Nhưng giờ em đang sống lại – đó mới là điều đáng tự hào.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Như thể suốt bao năm qua, chỉ chờ một người nhìn cô không bằng con mắt phán xét, mà bằng sự cảm thông.

Có một buổi tối, khi họ ngồi ăn cơm ở căn bếp nhỏ, Linh ngập ngừng hỏi:
— Nếu một ngày anh thấy em quá nặng nề, quá tổn thương, quá nhiều quá khứ… anh sẽ đi chứ?

An không trả lời ngay. Anh đặt đôi đũa xuống, bước lại gần, ôm cô từ phía sau.
— Linh.
— Hửm?
— Anh không đến để chữa lành em. Anh đến để đi cùng em, kể cả khi em chưa lành.

Nước mắt cô rơi. Nhưng lần này, không vì đau.

Một năm sau, Linh vẫn làm thiết kế, nuôi Cốm, và chăm sóc cây lavender mới ngoài ban công.
Căn hộ của cô giờ có thêm quần áo của An.
Có hai đôi dép trước cửa.
Có bữa tối không còn ăn một mình.
Và có một người luôn hỏi:
— Em có ổn không?
— Có cần anh ôm không?

Họ chưa cưới.
Nhưng mỗi ngày thức dậy bên nhau, đều là một lời hứa không cần nói ra.

Linh từng là tro tàn.
Nhưng tro tàn không có nghĩa là kết thúc.
Tro tàn có thể là nơi sự sống bắt đầu lại – nếu ai đó đủ kiên nhẫn chạm vào, tưới nước, và chờ đợi nó nở hoa.

An không phải là người hoàn hảo.
Nhưng với Linh, anh là người đầu tiên không chỉ bước vào giường cô, mà còn bước vào trái tim đã từng sụp đổ – và dọn dẹp nó bằng tình yêu tử tế.



Post a Comment

0 Comments